赠李审言

宋代 王存
多闻直谅今有几,李叟肫然古君子。踪迹各在天一方,文字不隔心千里。 我方登坛拜龙象,君乃缘溪顾鳣鲔。乱离再见惊老丑,险韵相贻斗诙诡。 时危佳人有作贼,命短诗朋半为鬼。多君守道宗渊骞,扶病忍饥嚼宫徵。 嗟余食粟晚知惭,未完补读贤乎己。闭门饱听妻孥骂,枉尺惧为魑魅喜。 即今义熙何甲子,坐见淮海呼庚癸。江楼得酒肺肝热,更乞雷音苏冻耳。
duō wén zhí liàng jīn yǒu   sǒu zhūn rán jūn zi zōng zài tiān fāng   wén xīn qiān
fāng dēng tán bài lóng xiàng   jūn nǎi yuán zhān wěi luàn zài jiàn jīng lǎo chǒu   xiǎn yùn xiāng dòu huī guǐ
shí wēi jiā rén yǒu zuò zéi   mìng duǎn shī péng bàn wèi guǐ duō jūn shǒu dào zōng yuān qiān   bìng rěn jué gōng zhēng
jiē shí wǎn zhī cán   wèi wán xián mén bǎo tīng   wǎng chǐ wèi chī mèi
jīn jiǎ   zuò jiàn huái hǎi gēng guǐ jiāng lóu jiǔ fèi gān   gèng léi yīn dòng ěr