赠李道士(并叙)

宋代 苏轼
驾部员外郎李君宗固,景祐中良吏也,守汉州。 有道士尹可元,精练善画,以遗火得罪,当死。 君缓其狱,会赦,获免,时可元年八十一,自誓且死必为李氏子以报。 可元既死二十余年,而君子世昌之妇,梦可元入其室,生子曰得柔,小名蜀孙。 幼而善画,既长,读庄、老,喜之,遂为道士,赐号妙应,事母以孝谨闻。 其写真,盖妙绝一时云。 世人只数曹将军,谁知虎头非痴人。 腰间大羽何足道,颊上三毛自有神。 平生狎侮诸公子,戏著幼舆岩石里。 故教世世作黄冠,布袜青鞋弄云水。 千年鼻祖守关门,一念还为李耳孙。 香火旧缘何日尽,丹青余习至今存。 五十之年初过二,衰颜记我今如此。 他时要指集贤人,知是香山老居士。 (乐天为翰林学士,奉诏写真集贤院。 )
jià yuán wài láng jūn zōng   jǐng yòu zhōng liáng   shǒu hàn zhōu  
yǒu dào shì yǐn yuán   jīng liàn shàn huà   huǒ zuì   dāng  
jūn huǎn   huì shè   huò miǎn   shí yuán nián shí   shì qiě wèi shì zi bào  
yuán èr shí nián   ér jūn zi shì chāng zhī   mèng yuán shì   shēng yuē róu   xiǎo míng shǔ sūn  
yòu ér shàn huà   zhǎng   zhuāng lǎo   zhī suì   wéi dào shì   hào miào yīng shì   xiào jǐn wén    
xiě zhēn   gài miào jué shí yún  
shì rén zhǐ shù cáo jiāng jūn   shéi zhī tóu fēi chī rén  
yāo jiān dào   jiá shàng sān máo yǒu shén  
píng shēng xiá zhū gōng   zhù yòu yán shí  
jiào shì shì zuò huáng guān   qīng xié nòng yún shuǐ  
qiān nián shǒu guān mén   niàn hái wèi ěr sūn  
xiāng huǒ jiù yuán jǐn   dān qīng zhì jīn cún  
shí zhī nián chū guò èr   shuāi yán jīn  
shí yào zhǐ xián rén   zhī shì xiāng shān lǎo shì  
  tiān wèi hàn lín xué shì   fèng zhào xiě zhēn xián yuàn