赠礼部尚书唐质肃公挽词二首 其二

唐代 王圭
昔在仁朝日,孤忠独犯颜。一身宁自顾,万里偶生还。 却度黄梅岭,重趋玉笋班。不知君槛折,千古更谁攀。
zài rén cháo   zhōng fàn yán shēn níng   wàn ǒu shēng huán
què huáng méi lǐng   zhòng sǔn bān zhī jūn kǎn zhé   qiān gèng shuí pān