赠辽阳僧慧峰

宋代 王称
上人出家绝世缘,少小入山今几年。悟得真空无住著,手探浊海神珠圆。 草衣百结幽岩里,昼拾松花饮泉水。野性无心狎涧麋,大法时谭听山鬼。 辽海苍苍接远天,居人渔猎厌腥膻。山中有僧谁解识,长日安禅祇晏眠。 此生自笑机缘薄,欲接微言解群缚。昨夜中峰礼白云,唯见诸天宝花落。
shàng rén chū jiā jué shì yuán   shào xiǎo shān jīn nián zhēn kōng zhù zhù   shǒu tàn zhuó hǎi shén zhū yuán
cǎo bǎi jié yōu yán   zhòu shí sōng huā yǐn quán shuǐ xìng xīn xiá jiàn   shí tán tīng shān guǐ
liáo hǎi cāng cāng jiē yuǎn tiān   rén liè yàn xīng shān shān zhōng yǒu sēng shuí jiě shí   cháng ān chán yàn mián
shēng xiào yuán báo   jiē wēi yán jiě qún zuó zhōng fēng bái yún   wéi jiàn zhū tiān bǎo huā luò