赠廖相手一首

宋代 刘弇
廖生得掌诀,初自庞眉缁。束身事觇矕,羞为不情儿。 力持祸福语,倾动诸奔驰。所至饷自倍,如贾操赢奇。 衡从辨侵射,侧正分隆庳。天缄砉初閟,鬼觑悭幽披。 环环太史氏,抱珥司浑仪。台舆与侯王,初不论何谁。 写照阿堵中,唯生鼓颔颐。自云前十年,挟术骧螺湄。 伸缩殆万肘,较量但肥羸。最晚得子掌,决眦逾灼龟。 九方揖孤骏,神睹归心师。子姑诘奇中,曩言宁肆欺。 今者非他须,子盍偿吾诗。冀因拂衣还,松丸染高楣。 我闻囿形质,至文从可推。悬象丽霄极,川岳罗坤维。 逸兽别彪炳,激水生涟漪。上饰右缯绮,高甍纷楶栭。 石鼓贵刻画,汾鼎珍陆离。鉴灵不漫理,节焕饶丰蕤。 器敝缘有舋,玉捐因见疵。况当筋骸束,前构了不疑。 纵理口尚验,万字胸犹宜。握钩瑞宣父,方蓐识鲁姬。 洒壁亦公耳,刻文徒帝为。妙寄斲轮外,如生信天资。 秋高摵万木,客灶倦孤炊。径棹直东臂,喜动云林姿。 赠言愧非泽,聊以当瓢赍。
liào shēng de zhǎng jué   chū páng méi shù shēn shì chān mǎn xiū   wèi qíng er    
chí huò   qīng dòng zhū bēn chí suǒ zhì xiǎng bèi   jiǎ cāo yíng    
héng cóng biàn qīn shè   zhèng fēn lóng tiān jiān huò chū guǐ   qiān yōu    
huán huán tài shǐ shì   bào ěr hún tái hòu wáng chū   lùn shuí    
xiě zhào ē zhōng   wéi shēng hàn yún qián shí nián xié   shù xiāng luó méi    
shēn suō dài wàn zhǒu   jiào liàng dàn féi léi zuì wǎn zi zhǎng jué   zhuó guī    
jiǔ fāng jùn   shén guī xīn shī zhòng nǎng   yán níng    
jīn zhě fēi   zi cháng shī yīn hái sōng   wán rǎn gāo méi    
wén yòu xíng zhì   zhì wén cóng tuī xuán xiàng xiāo chuān   yuè luó kūn wéi    
shòu bié biāo bǐng   shuǐ shēng lián shàng shì yòu zēng gāo   méng fēn jié ér    
shí guì huà   fén dǐng zhēn jiàn líng màn jié   huàn ráo fēng ruí    
yuán yǒu xìn   juān yīn jiàn kuàng dāng jīn hái shù qián   gòu liǎo    
zòng kǒu shàng yàn   wàn xiōng yóu gōu ruì xuān fāng   shí    
gōng ěr   wén wèi miào zhuó lún wài   shēng xìn tiān    
qiū gāo shè wàn   zào juàn chuī jìng zhào zhí dōng   dòng yún lín   姿  
zèng yán kuì fēi   liáo dāng piáo