赠李AA42彦威秀才

宋代 苏轼
魏王大瓠实五石,种成濩落将安适。 可怜公子持十牛,海上三年竟何得。 先生少负不羁才,従车数到单于台。 天山直欲三箭取,白衣将军何人哉。 夜逢怪石曾饮羽,戏中戟枝何足数。 誓将马革裹尸还,肯学班超苦儿女。 封侯卫霍知几许,老矣先生困羁旅。 酒酣聊复说平生,结袜犹堪一再鼓。 弃书捐剑学万人,纨绔儒冠皆误身。 穷途政似不龟手,与世羞为西子颦。 如今惟有谈天口,云梦胸中吞八九。 世间万事寄黄粱,且与先生说乌有。
wèi wáng shí dàn   zhǒng chéng huò luò jiāng ān shì
lián gōng chí shí niú   hǎi shàng sān nián jìng de
xiān sheng shǎo cái   cóng chē shù dào chán tái
tiān shān zhí sān jiàn   bái jiāng jūn rén zāi
féng guài shí céng yǐn   zhōng zhī shù
shì jiāng guǒ shī hái   kěn xué bān chāo ér
fēng hòu wèi huò zhī   lǎo xiān sheng kùn
jiǔ hān liáo shuō píng shēng   jié yóu kān zài
shū juān jiàn xué wàn rén   wán guān jiē shēn
qióng zhèng shì guī shǒu   shì xiū wèi 西 pín
jīn wéi yǒu tán tiān kǒu   yún mèng xiōng zhōng tūn jiǔ
shì jiān wàn shì huáng liáng   qiě xiān sheng shuō yǒu