赠乐秀才汇川

清代 戴亨
伊余削籍游京华,畴昔知交绝来往。踽踽孤踪近十年,邂逅石闾非梦想。 高才逸气淩九霄,冰雪奇文共欣赏。眉山即山相继来,睥睨今古分雄长。 三人磊落天下奇,世求一见恒难期。况与交游日把臂,此生此世诚一时。 年来知己尽凋丧,诗文到处含酸悲。群鸱聚族争腐鼠,安知溲渤潜蛟螭。 一椽索处类屈蠖,谁复问字来卑栖。乐生青云客,慕我如饥渴。 月明乘兴叩荆扉,疑是山阴夜中雪。金尊绮馔玉作盘,邀我醉饱灯元节。 爱我作大书,不惜绢素供涂污。爱我作长句,频催屡促如追逋。 自愧才同白头豕,何能扬鬣倾江湖。感君意,为君讴。 滔滔陇水去不休,各自南北东西流。纷纷草木无坚性,几日飘荡随残秋。 与子共采明月珠,与子共宝荆山瑜。男儿立身贵不朽,莫教岁月空荒芜。 我今愿作他山石,攻金攻玉成琏瑚。君不见少年慷慨酣杯酌,移山倒海轻一诺。 口血未乾盟已寒,星移雨散何浇薄。
xuē yóu jīng huá   chóu zhī jiāo jué lái wǎng zōng jìn shí nián xiè   hòu shí fēi mèng xiǎng    
gāo cái líng jiǔ xiāo   bīng xuě wén gòng xīn shǎng méi shān shān xiāng lái   jīn fēn xióng zhǎng    
sān rén lěi luò tiān xià   shì qiú jiàn héng nán kuàng jiāo yóu   shēng shì chéng shí    
nián lái zhī jǐn diāo sàng   shī wén dào chù hán suān bēi qún chī zhēng shǔ ān   zhī sōu qián jiāo chī    
chuán suǒ chǔ lèi huò   shuí wèn lái bēi shēng qīng yún      
yuè míng chéng xìng kòu jīng fēi   shì shān yīn zhōng xuě jīn zūn zhuàn zuò pán yāo   zuì bǎo dēng yuán jié    
ài zuò shū   juàn gōng ài zuò cháng pín   cuī zhuī    
kuì cái tóng bái tóu shǐ   néng yáng liè qīng jiāng gǎn jūn wèi   jūn ōu    
tāo tāo lǒng shuǐ xiū   nán běi dōng 西 liú fēn fēn cǎo jiān xìng   piāo dàng suí cán qiū    
zi gòng cǎi míng yuè zhū   zi gòng bǎo jīng shān nán ér shēn guì xiǔ   jiào suì yuè kōng huāng    
jīn yuàn zuò shān shí   gōng jīn gōng chéng liǎn jūn jiàn shào nián kāng kǎi hān bēi zhuó   shān dǎo hǎi qīng nuò    
kǒu xuè wèi qián méng hán   xīng sàn jiāo