赠癞可

宋代 释德洪
可师有奇骨,吐语愕众口。秀如出盆丝,媚若春月柳。 旧咏雪梅词,便觉落渠后。抱痾亦同粲,视身一尘垢。 卧看东溪云,悬瀑激窗牖。庐山久无僧,殿阁空华构。 谁知千岩胜,竟入此郎手。我痴世不要,冷落如弊帚。 但意君可夺,独能容我不。
shī yǒu   è zhòng kǒu xiù chū pén mèi   ruò chūn yuè liǔ    
jiù yǒng xuě méi   biàn 便 jué luò hòu bào tóng càn shì   shēn chén gòu    
kàn dōng yún   xuán bào chuāng yǒu shān jiǔ sēng diàn   殿 kōng huá gòu    
shéi zhī qiān yán shèng   jìng láng shǒu chī shì yào lěng   luò zhǒu    
dàn jūn duó   néng róng