赠枯崖郑高士三绝 其二
历尽冰霜几践更,皮毛剥落骨峥嵘。从前野烧閒花草,莫遣春风吹复生。
lì
历
jìn
尽
bīng
冰
shuāng
霜
jǐ
几
jiàn
践
gēng
更
,
pí
皮
máo
毛
bō
剥
luò
落
gǔ
骨
zhēng
峥
róng
嵘
cóng
。
qián
从
yě
前
shāo
野
xián
烧
huā
閒
cǎo
花
mò
草
,
qiǎn
莫
chūn
遣
fēng
春
chuī
风
fù
吹
shēng
复
生
。