赠康洽

唐代 李端
黄须康兄酒泉客,平生出入王侯宅。今朝醉卧又明朝, 忽忆故乡头已白。流年恍惚瞻西日,陈事苍茫指南陌。 声名恒压鲍参军,班位不过扬执戟。迩来七十遂无机, 空是咸阳一布衣。后辈轻肥贱衰朽,五侯门馆许因依。 自言万物有移改,始信桑田变成海。同时献赋人皆尽, 共壁题诗君独在。步出东城风景和,青山满眼少年多。 汉家尚壮今则老,发短心长知奈何。华堂举杯白日晚, 龙钟相见谁能免。君今已反我正来。朱颜宜笑能几回。 借问朦胧花树下,谁家畚插筑高台。
huáng kāng xiōng jiǔ quán   píng shēng chū wáng hóu zhái jīn zhāo zuì yòu míng cháo  
xiāng tóu bái liú nián huǎng zhān 西   chén shì cāng máng zhǐ nán
shēng míng héng bào cān jūn   bān wèi guò yáng zhí ěr lái shí suì  
kōng shì xián yáng hòu bèi qīng féi jiàn shuāi xiǔ   hòu mén guǎn yīn
yán wàn yǒu gǎi   shǐ xìn sāng tián biàn chéng hǎi tóng shí xiàn rén jiē jǐn  
gòng shī jūn zài chū dōng chéng fēng jǐng   qīng shān mǎn yǎn shào nián duō
hàn jiā shàng zhuàng jīn lǎo   duǎn xīn cháng zhī nài huá táng bēi bái wǎn  
lóng zhōng xiāng jiàn shuí néng miǎn jūn jīn fǎn zhèng lái zhū yán xiào néng huí
jiè wèn méng lóng huā shù xià   shuí jiā běn chā zhù gāo tái