赠郡经历韩君美

宋代 陈著
易为六经彝训祖,诗关万里风化机。 周孔派外谁复得,商赐言后知者谁。 穿凿簸弄到今日,家自为诗人自易。 数不及理数亦妄,吟而无用吟何益。 京房辈,晚唐诗, 悖谬之渠漓之靡。虽不能为本真累, 能误来者滔滔地。鄞幕多缘奎壁照, 铁做脊梁主公道。有时发经本旨坐虎皮, 有时续古正音斥蝉噪。老夫耄矣不出山, 宿学已堕寒灰閒。卓哉斯文有可宗, 身虽不前心已攀。二松主人忽传意, 谓曾齿及穷姓了。生来欠识韩荆州, 我亦自分陈无己。此心胡为乎来哉, 清风明月肝胆开。满天下是事为事, 终归敏手经纶才。人文所以经天地, 直须掀揭山火贲。民事所以寿根本, 要使人人歌既醉。自顾光阴迫下舂, 犹欲拭目儒术功。不能颂泰交于风云之表, 亦可歌丰年于畎亩之中。
wèi liù jīng xùn   shī guān wàn fēng huà  
zhōu kǒng pài wài shuí   shāng yán hòu zhī zhě shuí  
chuān 穿 záo nòng dào jīn   jiā wèi shī rén  
shù shù wàng   yín ér yòng yín  
jīng fáng bèi   wǎn táng shī  
bèi miù zhī zhī suī néng wéi běn zhēn lèi    
néng lái zhě tāo tāo yín duō yuán kuí zhào    
tiě zuò liáng zhǔ gōng dào yǒu shí jīng běn zhǐ zuò    
yǒu shí zhèng yīn chì chán zào lǎo mào chū shān    
宿 xué duò hán huī xián zhuó zāi wén yǒu zōng    
shēn suī qián xīn pān èr sōng zhǔ rén chuán    
wèi céng chǐ 齿 qióng xìng le shēng lái qiàn shí hán jīng zhōu    
fēn chén xīn wéi lái zāi    
qīng fēng míng yuè gān dǎn kāi mǎn tiān xià shì shì wéi shì    
zhōng guī mǐn shǒu jīng lún cái rén wén suǒ jīng tiān    
zhí xiān jiē shān huǒ bēn mín shì suǒ shòu gēn 寿 běn    
yào shǐ 使 rén rén zuì guāng yīn xià chōng    
yóu shì shù gōng néng sòng tài jiāo fēng yún zhī biǎo    
fēng nián quǎn zhī zhōng