赠金怡庵医士

清代 戴梓
辽海东头长戍客,贫病交攻瘳不得。黄金已与神仙期,卢扁难逢空叹息。 飘然忽遇怡庵子,长笑向人粲玉齿。病如草木逢春风,一匕投之身即起。 劳劳辽海住七年,活人比户多莫纪。得来金帛付黄垆,犹道青帘未足酤。 兴酣斗石图快意,长鲸一吸翻江湖。座中白头人骨傲,气凌沧海蛟龙枯。 鼓掌欢呼发异籁,云雷绕席摇天枢。吁嗟乎人生百年为乐能几何,何不反哭为笑而长歌。 君今归去勿复道,万里遥望云山阿。我亦行将觅归棹,糟邱高筑邻烟萝。
liáo hǎi dōng tóu zhǎng shù   pín bìng jiāo gōng chōu huáng jīn shén xiān   biǎn nán féng kōng tàn
piāo rán ān   cháng xiào xiàng rén càn chǐ 齿 bìng cǎo féng chūn fēng   tóu zhī shēn
láo láo liáo hǎi zhù nián   huó rén duō de lái jīn huáng   yóu dào qīng lián wèi
xīng hān dòu shí kuài   cháng jīng fān jiāng zuò zhōng bái tóu rén ào   líng cāng hǎi jiāo lóng
zhǎng huān lài   yún léi rào yáo tiān shū jiē rén shēng bǎi nián wéi néng   fǎn wèi xiào ér cháng
jūn jīn guī dào   wàn yáo wàng yún shān ē xíng jiāng guī zhào   zāo qiū gāo zhù lín yān luó