赠解禹玉

宋代 陈造
读书只博双鬓斑,诗好岂解留朱颜。 平时无客怜辙鲋,触处有人嘲饭山。 相府略尝唤宜禄,木门不梦窥铜环。 多病但结药裹伴,得酒间发诗囊悭。 频频终缣鴬斯饱,浩荡拟逐江鸥闲。 未死更费屐几两,此生只欠茅三间。 丁年悔不全吾高,正坐枵腹守不毛。 卑官餬口竟何补,捐弃什百收一毫。 执版仰看上官面,可复直气陵群豪。 夜剔残灯赋招隐,愁追交情广楚骚。 丰约仅足优龙具,污隆真可付马曹。 共嗟孔奋不自泽,政复所至无脂膏。 向来枯策苦伤生,涂穷却用陶性灵。 故人肯来问牢落,河畔罢吟草青青。 夫谁急草修期檄,夫谁大刻班超铭。 孽虏游魂须晷刻,燕然苍石高峥嵘。 横槊千篇月三捷,是责舍子谁当能。 可遽学我赋归来,临流欲濯襟袂埃。 老子期君旧不浅,看不要津舒壮怀。 乌惊兔忽易寒暑,尧蓂不办供合开。 文字玩世请少息,盛时难得君念哉。 昔人听谋取一得,勿以老耄资笑咍。 君不见壮岁一跌子陈子,江湖毕世甘低回。
shū zhǐ shuāng bìn bān   shī hǎo jiě liú zhū yán  
píng shí lián zhé   chù chù yǒu rén cháo fàn shān  
xiāng lüè cháng huàn   mén mèng kuī tóng huán  
duō bìng dàn jié yào guǒ bàn   jiǔ jiān shī náng qiān  
pín pín zhōng jiān yīng bǎo   hào dàng zhú jiāng ōu xián  
wèi gèng fèi liǎng   shēng zhǐ qiàn máo sān jiān  
dīng nián huǐ quán gāo   zhèng zuò xiāo shǒu máo  
bēi guān kǒu jìng   juān shén bǎi shōu háo  
zhí bǎn yǎng kàn shàng guān miàn   zhí líng qún háo  
cán dēng zhāo yǐn   chóu zhuī jiāo qing guǎng 广 chǔ sāo  
fēng yuē jǐn yōu lóng   lóng zhēn cáo  
gòng jiē kǒng fèn   zhèng suǒ zhì zhī gāo  
xiàng lái shāng shēng   qióng què yòng táo xìng líng  
rén kěn lái wèn láo luò   pàn yín cǎo qīng qīng  
shuí cǎo xiū   shuí bān chāo míng  
niè yóu hún guǐ   yàn rán cāng shí gāo zhēng róng  
héng shuò qiān piān yuè sān jié   shì shě zi shuí dāng néng  
xué guī lái   lín liú zhuó jīn mèi āi  
lǎo jūn jiù qiǎn   kàn yào jīn shū zhuàng huái 怀  
jīng hán shǔ   yáo bàn gōng kāi  
wén wán shì qǐng shǎo   shèng shí nán de jūn niàn zāi  
rén tīng móu de   lǎo mào xiào hāi  
jūn jiàn zhuàng suì diē chén zi   jiāng shì gān huí