赠济禅师

唐代 任翻
碧峰秋寺内,禅客已无情。半顶发根白,一生心地清。 竹房侵月静,石径到门平。山下尘嚣路,终年誓不行。
fēng qiū nèi   chán qíng bàn dǐng gēn bái   shēng xīn qīng
zhú fáng qīn yuè jìng   shí jìng dào mén píng shān xià chén xiāo   zhōng nián shì xíng