赠角子

明代 释函是
閒窗爱独坐,禅暇稍吟诗。与世真无涉,逢人辄解颐。 幽栖偏得性,辛苦勉从师。所赖惟多病,投艰或可迟。
xián chuāng ài zuò   chán xiá shāo yín shī shì zhēn shè féng   rén zhé jiě    
yōu piān de xìng   xīn miǎn cóng shī suǒ lài wéi duō bìng tóu   jiān huò chí