赠鉴上人

宋代 释德洪
毗尼藏出清净宝,精进林生功德香。但得身心常寂静,自然毛孔发灵光。 苍苔不厌芒鞋弊,空翠偏宜坏衲荒。好在虎溪长不出,阿持何意尚游方。
cáng chū qīng jìng bǎo   jīng jìn lín shēng gōng xiāng dàn shēn xīn cháng jìng   rán máo kǒng líng guāng    
cāng tái yàn máng xié   kōng cuì piān huài huāng hǎo zài zhǎng chū ā   chí shàng yóu fāng