赠胡人

宋代 林逋
妻儿终拟弃,旧识尽名贤。高节嫌趋世,常流笑学仙。 金方烧易得,星度算来玄。祇说寻山去,相期已数年。
ér zhōng   jiù shí jǐn míng xián gāo jié xián shì   cháng liú xiào xué xiān
jīn fāng shāo   xīng suàn lái xuán shuō xún shān   xiāng shù nián