赠黄子晦

明代 唐顺之
黉舍相逢忆聚星,予惭入室尔趋庭。子长能继先人业,王吉曾承博士经。 万里风烟还命驾,廿年踪迹已如萍。衰颜重感青衿日,一笑尊前喜愧并。
hóng shě xiāng féng xīng   cán shì ěr tíng cháng néng xiān rén wáng   céng chéng shì jīng    
wàn fēng yān hái mìng jià   niàn 廿 nián zōng píng shuāi yán zhòng gǎn qīng jīn   xiào zūn qián kuì bìng