赠侯侍御

唐代 杨巨源
步逸辞群迹,机真结远心。敦诗扬大雅,映古酌高音。 逃祸栖蜗舍,因醒解豸簪。紫兰秋露湿,黄鹤晚天阴。 旧业馀荒草,寒山出远林。月明多宿寺,世乱重悲琴。 霄汉时应在,诗书道未沈。坐期阊阖霁,云暖一开襟。
qún   zhēn jié yuǎn xīn dūn shī yáng   yìng zhuó gāo yīn
táo huò shè   yīn xǐng xiè zhì zān lán qiū shī 湿   huáng wǎn tiān yīn
jiù huāng cǎo   hán shān chū yuǎn lín yuè míng duō 宿   shì luàn zhòng bēi qín
xiāo hàn shí yīng zài   shī shū dào wèi shěn zuò chāng   yún nuǎn kāi jīn