赠何古梅学医

宋代 谢枋得
永州何仙药最灵,神丸能溃邕州城。 广西两道再清平,百万赤子荷更生。 笙鹤一去三百年,东南忽变为腥膻。 为血为肉生灵苦,在者疮痍何日痊。 上界真人有同性,不学神仙学孔孟。 有术医国无人知,要为吾民救微命。 察脉肥瘠韩子精,论疾阴阳子产明。 神功端不让思邈,古道依然如宋清。 得钱卖药少取利,无钱乞药喜舍施。 好客来时入酒垆,无朋终日阅书市。 忆昔民生三皇前,下寿无疾享百年。 神人妙用不可见,本草灵素犹有传。 古云医不通三书,世上断不服其药。 如君胸中有炎黄,冷笑三书尽糟粕。 我闻上帝最好生,活人功多朝玉京。 请看岐叟至陶葛,神仙多是良医成。 东南干戈二十秋,人无贫富眉长愁。 千人幸有一人在,到处呻吟无歌讴。 遗黎若要家平康,但愿良医自天降。 不龟手药有灵时,好看良医作良相。
yǒng zhōu xiān yào zuì líng   shén wán néng kuì yōng zhōu chéng  
guǎng 广 西 liǎng dào zài qīng píng   bǎi wàn chì gēng shēng  
shēng sān bǎi nián   dōng nán biàn wéi xīng shān  
wèi xuè wèi ròu shēng líng   zài zhě chuāng quán  
shàng jiè zhēn rén yǒu tóng xìng   xué shén xiān xué kǒng mèng  
yǒu shù guó rén zhī   yào wèi mín jiù wēi mìng  
chá mài féi hán jīng   lùn yīn yáng chǎn míng  
shén gōng duān ràng miǎo   dào rán sòng qīng  
qián mài yào shǎo   qián yào shě shī  
hào lái shí jiǔ   péng zhōng yuè shū shì  
mín shēng sān huáng qián   xià shòu 寿 xiǎng bǎi nián  
shén rén miào yòng jiàn   běn cǎo líng yóu yǒu chuán  
yún tōng sān shū   shì shàng duàn yào  
jūn xiōng zhōng yǒu yán huáng   lěng xiào sān shū jǐn zāo  
wén shàng zuì hǎo shēng   huó rén gōng duō cháo jīng  
qǐng kàn sǒu zhì táo   shén xiān duō shì liáng chéng  
dōng nán gān èr shí qiū   rén pín méi zhǎng chóu  
qiān rén xìng yǒu rén zài   dào chù shēn yín ōu  
ruò yào jiā píng kāng   dàn yuàn liáng tiān jiàng  
guī shǒu yào yǒu líng shí   hǎo kàn liáng zuò liáng xiāng