赠翰古清

宋代 郑元祐
虞公借榻宗镜堂,四众乡仰不暂忘。古清上人独见取,赠以金薤之琳琅。 公时目眚视贸贸,文成欲写难成行。殒星著纸废属读,风襟露带斜低昂。 中言上人善幻化,神龙千丈一钵藏。蜿蜒委蛇各有态,擘云掣电金蛇光。 海涛翻山霹雳碎,怒捲河汉如壶浆。世人蒿目不敢觑,师独摩抚如驯羊。 神膏点鳞翠鬣舞,金篦刮瘼星芒张。珊瑚千树宫室秘,献以耆婆未睹之药方。 师哀其诚为摹写,风旗雷车雨脚霶。点睛未了便飞去,砚坳有墨空淋浪。 愿师骑之上帝都,为问苍生谁短长?凫眠鹤翥且莫辨,伽那定里松花香。
gōng jiè zōng jìng táng   zhòng xiāng yǎng zàn wàng qīng shàng rén jiàn   zèng jīn xiè zhī lín láng
gōng shí shěng shì mào mào   wén chéng xiě nán chéng háng yǔn xīng zhù zhǐ fèi shǔ   fēng jīn dài xié áng
zhōng yán shàng rén shàn huàn huà   shén lóng qiān zhàng cáng wān yán wēi yǒu tài   bāi yún chè diàn jīn shé guāng
hǎi tāo fān shān suì   juǎn hàn jiāng shì rén hāo gǎn   shī xùn yáng
shén gāo diǎn lín cuì liè   jīn guā xīng máng zhāng shān qiān shù gōng shì   xiàn wèi zhī yào fāng
shī āi chéng wèi xiě   fēng léi chē jiǎo pāng diǎn jīng wèi liǎo biàn 便 fēi   yàn ào yǒu kōng lín làng
yuàn shī zhī shàng   wèi wèn cāng shēng shuí duǎn cháng   mián zhù qiě biàn   qié dìng sōng huā xiāng