赠韩道士
日暮秋风吹野花,上清归客意无涯。
桃源寂寂烟霞闭,天路悠悠星汉斜。
还似世人生白发,定知仙骨变黄芽。
东城南陌频相见,应是壶中别有家。
rì
日
mù
暮
qiū
秋
fēng
风
chuī
吹
yě
野
huā
花
,
shàng
上
qīng
清
guī
归
kè
客
yì
意
wú
无
yá
涯
。
。
táo
桃
yuán
源
jì
寂
jì
寂
yān
烟
xiá
霞
bì
闭
,
tiān
天
lù
路
yōu
悠
yōu
悠
xīng
星
hàn
汉
xié
斜
。
。
hái
还
shì
似
shì
世
rén
人
shēng
生
bái
白
fà
发
,
dìng
定
zhī
知
xiān
仙
gǔ
骨
biàn
变
huáng
黄
yá
芽
。
。
dōng
东
chéng
城
nán
南
mò
陌
pín
频
xiāng
相
jiàn
见
,
yìng
应
shì
是
hú
壶
zhōng
中
bié
别
yǒu
有
jiā
家
。
。