赠郭承务芦雁

宋代 白玉蟾
画士郭熙画之冠,郭熙去后名未断。 其裔复有郭万里,胸中丹青饱无限。 为谁作此芦雁图,杰出南齐宇文焕。 烟水潇潇风捲芦,沙边鸿雁暮相呼。 潇潇洞庭此秋景,世间此画知有无。 幻出栖雁三四只,八九叶芦横古碛。 欲宿未宿嘹唳声,渔舟泊岸山烟黑。 秋风吹落梧叶黄,过雁往往归衡阳。 横空书字人不识,飞过有影沉沧浪。 落霞浸水江村暮,数只翱翔回古渡。 引领举喙啄荷花,飞越戍楼西畔去。 云寒月淡西塞秋,几声凄切惹人愁。 岸头飞共丹枫落,打团成阵访沙鸥。 似此景物似此意,君今画之不难事。 数幅鹅溪冰雪缣,须臾扫出芦雁市。 世间岂无学画者,未必有与君相似。 我欲致之箧笥间,满笥爽气生秋寒。 恐君此画无人见,有画斗者谁敢战。 挂於幽轩素壁间,一日须看千百遍。
huà shì guō huà zhī guān   guō hòu míng wèi duàn
yǒu guō wàn   xiōng zhōng dān qīng bǎo xiàn
wèi shuí zuò yàn   jié chū nán wén huàn
yān shuǐ xiāo xiāo fēng juǎn   shā biān hóng 鸿 yàn xiāng
xiāo xiāo dòng tíng qiū jǐng   shì jiān huà zhī yǒu
huàn chū yàn sān zhǐ   jiǔ héng
宿 wèi 宿 liáo shēng   zhōu àn shān yān hēi
qiū fēng chuī luò huáng   guò yàn wǎng wǎng guī héng yáng
héng kōng shū rén shí   fēi guò yǒu yǐng chén cāng làng
luò xiá jìn shuǐ jiāng cūn   shù zhǐ áo xiáng huí
yǐn lǐng huì zhuó huā   fēi yuè shù lóu 西 pàn
yún hán yuè dàn 西 sāi qiū   shēng qiè rén chóu
àn tóu fēi gòng dān fēng luò   tuán chéng zhèn fǎng 访 shā ōu
shì jǐng shì   jūn jīn huà zhī nán shì
shù é bīng xuě jiān   sǎo chū yàn shì
shì jiān xué huà zhě   wèi yǒu jūn xiāng
zhì zhī qiè jiān   mǎn shuǎng shēng qiū hán
kǒng jūn huà rén jiàn   yǒu huà dòu zhě shuí gǎn zhàn
guà yōu xuān jiān   kàn qiān bǎi biàn