赠顾大宗伯

清代 戴梓
岱宗何巍巍,攀云尚可即。沧海何茫茫,乘波尚可适。 卓哉鸿儒姿,高深莫可识。畴昔瞻其光,春风净云日。 剑履玉阶晨,天香曳瑶碧。众星拱北辰,三台副烜赫。 九垓播休徵,一代大宗伯。溯忆搴旗时,晴光乱矛戟。 叱咤风雷兴,运用鬼神役。甘露靖蛮烟,真为万人敌。 功成报至尊,捲甲归故宅。大哉不言武,收雄握巨笔。 入理赜易明,阐义该且实。百氏穷冥搜,两间殚组织。 立言尽奇变,亦如破城邑。筹深坚必摧,意到疑自克。 铸字十万言,言言虎贲屹。盲左与腐迁,鼻孔同呼吸。 圣道千年堕,融汇透精一。熙皞今唐虞,股肱自稷契。 永永宜万年,调和建伟绩。藐余愧蠡窥,显晦安能测。 鸡鸣掩翠屏,鹤舞抚瑶瑟。心随白日驰,发听清霜逼。 花陨瓮头分,苔深屐齿湿。干将锈蜗涎,雨黑龙吟壁。 回瞩后来人,阴森罗玉立。经为家渊源,材为国储积。 睥睨凌千秋,啸歌畅一室。未肯老投安,篝灯著周易。 羌彼群竖儒,鳞集裈中虱。吁嗟辽海氓,沙昏□伏枥。 听风时一鸣,瘦振嶙峋骨。仰秣鸾凤光,高天胡可接。 乌饥白杨枯,鬼老荒城僻。麒麟乖我怜,拊膺长太息。 鹑头暖鹔鹴,脱粟甘玉粒。雪窦望晴空,袂掩商飙泣。 长谣托归鸿,目断关云白。
dài zōng wēi wēi   pān yún shàng cāng hǎi máng máng   chéng shàng shì
zhuó zāi hóng 鸿 姿   gāo shēn shí chóu zhān guāng   chūn fēng jìng yún
jiàn jiē chén   tiān xiāng yáo zhòng xīng gǒng běi chén   sān tái xuǎn
jiǔ gāi xiū zhēng   dài zōng qiān shí   qíng guāng luàn máo
chì zhà fēng léi xīng   yùn yòng guǐ shén gān jìng mán yān   zhēn wèi wàn rén
gōng chéng bào zhì zūn   juǎn jiǎ guī zhái zāi yán   shōu xióng
míng   chǎn gāi qiě shí bǎi shì qióng míng sōu   liǎng jiān dān zhī
yán jǐn biàn   chéng chóu shēn jiān cuī   dào
zhù shí wàn yán   yán yán bēn máng zuǒ qiān   kǒng tóng
shèng dào qiān nián duò   róng huì tòu jīng hào jīn táng   gōng
yǒng yǒng wàn nián   tiáo jiàn wěi miǎo kuì kuī   xiǎn huì ān néng
míng yǎn cuì píng   yáo xīn suí bái chí   tīng qīng shuāng
huā yǔn wèng tóu fēn   tái shēn chǐ 齿 shī 湿 gàn jiàng xiù xián   hēi lóng yín
huí zhǔ hòu lái rén   yīn sēn luó jīng wèi jiā yuān yuán   cái wèi guó chǔ
líng qiān qiū   xiào chàng shì wèi kěn lǎo tóu ān   gōu dēng zhù zhōu
qiāng qún shù   lín kūn zhōng shī jiē liáo hǎi máng   shā hūn  
tīng fēng shí míng   shòu zhèn lín xún yǎng luán fèng guāng   gāo tiān jiē
bái yáng   guǐ lǎo huāng chéng lín guāi lián   yīng cháng tài
chún tóu nuǎn shuāng   tuō gān xuě dòu wàng qíng kōng   mèi yǎn shāng biāo
zhǎng yáo tuō guī hóng 鸿   duàn guān yún bái