赠傅仲礼 其二

明代 杨士奇
籊籊林间竹,上拂青云涯。清虚挺直操,特达含贞姿。 四时来天风,锵锵韵笙篪。常与松柏茂,岂为冰霜萎。 我乐往从之,潇洒同襟怀。愿言笃永好,载歌有斐诗。
lín jiān zhú   shàng qīng yún qīng tǐng zhí cāo   hán zhēn   姿  
shí lái tiān fēng   qiāng qiāng yùn shēng chí cháng sōng bǎi mào   wèi bīng shuāng wēi    
wǎng cóng zhī   xiāo tóng jīn huái 怀 yuàn yán yǒng hǎo zài   yǒu fěi shī