赠冯著

唐代 韦应物
契阔仕两京,念子亦飘蓬。方来属追往,十载事不同。 岁晏乃云至,微褐还未充。惨凄游子情,风雪自关东。 华觞发欢颜,嘉藻播清风。始此盈抱恨,旷然一夕中。 善蕴岂轻售,怀才希国工。谁当念素士,零落岁华空。
kuò shì liǎng jīng   niàn zi piāo péng fāng lái shǔ zhuī wǎng   shí zài shì tóng
suì yàn nǎi yún zhì   wēi hái wèi chōng cǎn yóu qíng   fēng xuě guān dōng
huá shāng huān yán   jiā zǎo qīng fēng shǐ yíng bào hèn   kuàng rán zhōng
shàn yùn qīng shòu   huái 怀 cái guó gōng shuí dāng niàn shì   líng luò suì huá kōng