赠奉议沈辽诗

宋代 张舜民
凫胫天生短,鹤胫本来长。一朝有客欲断续,二物无地逃悲伤。 吾徒曾匪凫鹤匹,又取圣贤为学术。解将轩冕等浮云,宁免傥来并执一。 夫君擢秀居东南,代以文词起簪绂。铮铮官业素有闻,更号能书居第一。 平生意气少防闲,一跌落在江湖间。几年转徙无家室,唯与樵渔为往还。 醉吟未免写胸臆,健笔依旧飞云烟。远俗僻陋多不识,都城一帖沽万钱。 今朝我过齐山下,邀我陟降游二山。羡君卜筑思意尽,今古气象罗目前。 佛留九顶千株石,天赐清溪一水湾。自拾薪枝给朝夕,不与城郭通交关。 亲友一切皆谢绝,惟许子驰来问安。人生涉世多忧喜,不用昭昭明物理。 少小辛苦卜一廛,如今老大无居止。迁流方从五岭去,敢望生还复经此。 万一君恩纵北归,与君左右为邻里。
jìng tiān shēng duǎn   jìng běn lái zhǎng zhāo yǒu duàn èr   táo bēi shāng    
céng fěi   yòu shèng xián wéi xué shù jiě jiāng xuān miǎn děng yún níng   miǎn tǎng lái bìng zhí    
jūn zhuó xiù dōng nán   dài wén zān zhēng zhēng guān yǒu wén gēng   hào néng shū    
píng shēng shǎo fáng xián   diē luò zài jiāng jiān nián zhuǎn jiā shì wéi   qiáo wèi wǎng huán    
zuì yín wèi miǎn xiě xiōng   jiàn jiù fēi yún yān yuǎn lòu duō shí   chéng tiē wàn qián    
jīn zhāo guò shān xià   yāo zhì jiàng yóu èr shān xiàn jūn zhù jǐn jīn   xiàng luó qián    
liú jiǔ dǐng qiān zhū shí   tiān qīng shuǐ wān shí xīn zhī gěi zhāo   chéng guō tōng jiāo guān    
qīn yǒu qiè jiē xiè jué   wéi zi chí lái wèn ān rén shēng shè shì duō yōu   yòng zhāo zhāo míng    
shào xiǎo xīn bo chán   jīn lǎo zhǐ qiān liú fāng cóng lǐng gǎn   wàng shēng huán jīng    
wàn jūn ēn zòng běi guī   jūn zuǒ yòu wèi lín