赠放梅师兼呈浩大师

宋代 何绛
蒲团兀坐最高僧,十载空山厌世情。嚼米久知砂在饭,咬根长断菜为羹。 惯行苦行因忘苦,灭却名声始著名。幸得本师施辣手,一回白棒一回生。
tuán zuò zuì gāo sēng   shí zài kōng shān yàn shì qíng jué jiǔ zhī shā zài fàn yǎo   gēn zhǎng duàn cài wèi gēng    
guàn xíng xíng yīn wàng   miè què míng shēng shǐ zhù míng xìng de běn shī shī shǒu   huí bái bàng huí shēng