赠方壶高士

宋代 白玉蟾
蓬莱三山压弱水,鸟飞不尽五云起。 紫麟晓舞丹丘云,白鹿夜啮黄芽蘂。 浩浩神风碧无涯,长空粘水三千里。 中有一洞名方壶,玉颜仙翁不知几。 上帝赐以英琼瑶,缝芝缉槲佩兰芷。 戏吹云和下朱尘,还炼五云长不死。 丹砂益驻长虹容,玉石弗砺愈白齿。 醉飞罡步蹑星辰,时把葫芦梏鬼神。 早曾探出天地根,寸田尺宅安崑崙。 安知我即刘晨孙,不复更觅桃花源。 或者即是刘戽身,岂复别寻会仙村。 一闭目顷游六合,坐里汗漫诣浑沦。 何必裹粮圆峤外,宁又远泛阆风津。 云屏烟障只笑傲,烟猿露鹤与相亲。 君不见刚风浩气截碧流,上严天关九屏恶, 俯视万方万聚落。丝长岁月能几时。 米大功名安用为。不将世界寄一粟, 便请芥子纳须弥。初从螺江问草屧, 已判此身轻似叶。及其流湘过衡岳, 一笑江山阔如楪。如今坐断烟霞窝, 已诵东皇太乙歌。不作竹宫桂馆梦, 奈此四海黄冠何。夜来坐我酌桂醁, 不敢起舞宝云曲。何年踏踏去方壶, 我欲骑风后相逐。
péng lái sān shān ruò shuǐ   niǎo fēi jìn yún
lín xiǎo dān qiū yún   bái 鹿 niè huáng ruǐ
hào hào shén fēng   cháng kōng zhān shuǐ sān qiān
zhōng yǒu dòng míng fāng   yán xiān wēng zhī
shàng yīng qióng yáo   fèng zhī pèi lán zhǐ
chuī yún xià zhū chén   hái liàn yún zhǎng
dān shā zhù cháng hóng róng   shí bái chǐ 齿
zuì fēi gāng niè xīng chén   shí guǐ shén
zǎo céng tàn chū tiān gēn   cùn tián chǐ zhái ān kūn lún
ān zhī liú chén sūn   gèng táo huā yuán
huò zhě shì liú shēn   bié xún huì xiān cūn
qǐng yóu liù   zuò hàn màn hún lún
guǒ liáng yuán qiáo wài   níng yòu yuǎn fàn láng fēng jīn
yún píng yān zhàng zhǐ xiào ào   yān yuán xiāng qīn
jūn jiàn gāng fēng hào jié liú   shàng yán tiān guān jiǔ píng è  
shì wàn fāng wàn luò zhǎng suì yuè néng shí
gōng míng ān yòng wèi jiāng shì jiè  
biàn 便 qǐng jiè chū cóng luó jiāng wèn cǎo xiè  
pàn shēn qīng shì liú xiāng guò héng yuè  
xiào jiāng shān kuò jīn zuò duàn yān xiá  
sòng dōng huáng tài zuò zhú gōng guì guǎn mèng  
nài hǎi huáng guān lái zuò zhuó guì  
gǎn bǎo yún nián fāng  
fēng hòu xiāng zhú