赠方干处士歌

唐代 吴融
把笔尽为诗,何人敌夫子?句满天下口,名聒天下耳。 不识朝,不识市,旷逍遥,闲徙倚。一杯酒,无万事; 一叶舟,无千里。衣裳白云,坐卧流水。霜落风高忽相忆, 惠然见过留一夕。一夕听吟十数篇,水榭林萝为岑寂。 拂旦舍我亦不辞,携筇径去随所适。随所适,无处觅。 云半片,鹤一只。
jǐn wèi shī   rén   mǎn tiān xià kǒu   míng guō tiān xià ěr
shí cháo   shí shì   kuàng xiāo yáo   xián bēi jiǔ   wàn shì  
zhōu   qiān shang bái yún   zuò liú shuǐ shuāng luò fēng gāo xiāng  
huì rán jiàn guò liú tīng yín shí shù piān   shuǐ xiè lín luó wèi cén
dàn shě   xié qióng jìng suí suǒ shì suí suǒ shì   chǔ
yún bàn piàn   zhī