赠峨嵋山弹琴李处士

唐代 韦庄
峨嵋山下能琴客,似醉似狂人不测。何须见我眼偏青, 未见我身头已白。茫茫四海本无家,一片愁云飏秋碧。 壶中醉卧日月明,世上长游天地窄。晋朝叔夜旧相知, 蜀郡文君小来识。后生常建彼何人,赠我篇章苦雕刻。 名卿名相尽知音,遇酒遇琴无间隔。如今世乱独翛然, 天外鸿飞招不得。余今正泣杨朱泪,八月边城风刮地。 霓旌绛旆忽相寻,为我尊前横绿绮。一弹猛雨随手来, 再弹白雪连天起。凄凄清清松上风,咽咽幽幽陇头水。 吟蜂绕树去不来,别鹤引雏飞又止。锦麟不动惟侧头, 白马仰听空竖耳。广陵故事无人知,古人不说今人疑。 子期子野俱不见,乌啼鬼哭空伤悲。坐中词客悄无语, 帘外月华庭欲午。为君吟作听琴歌,为我留名系仙谱。
é méi shān xià néng qín   shì zuì shì kuáng rén jiàn yǎn piān qīng  
wèi jiàn shēn tóu bái máng máng hǎi běn jiā   piàn chóu yún yáng qiū
zhōng zuì yuè míng   shì shàng cháng yóu tiān zhǎi jìn cháo shū jiù xiāng zhī  
shǔ jùn wén jūn xiǎo lái shí hòu shēng cháng jiàn rén   zèng piān zhāng diāo
míng qīng míng xiàng jǐn zhī yīn   jiǔ qín jiàn jīn shì luàn xiāo rán  
tiān wài hóng 鸿 fēi zhāo jīn zhèng yáng zhū lèi   yuè biān chéng fēng guā
jīng jiàng pèi xiāng xún   wèi zūn qián héng 绿 dàn měng suí shǒu lái  
zài dàn bái xuě lián tiān qīng qīng sōng shàng fēng   yōu yōu lǒng tóu shuǐ
yín fēng rào shù lái   bié yǐn chú fēi yòu zhǐ jǐn lín dòng wéi tóu  
bái yǎng tīng kōng shù ěr guǎng 广 líng shì rén zhī   rén shuō jīn rén
jiàn   guǐ kōng shāng bēi zuò zhōng qiāo  
lián wài yuè huá tíng wèi jūn yín zuò tīng qín   wèi liú míng xiān