赠杜默

宋代 欧阳修
南山有鸣凤,其音和且清。 鸣於有道国,出则天下平。 杜默东土秀,能吟凤凰声。 作诗几百篇,长歌仍短行。 携之入京邑,欲使众耳惊。 来时上师堂,再拜辞先生。 先生颌首遣,教以勿骄矜。 赠之三豪篇,而我滥一名。 杜子来访我,欲求相和鸣。 顾我文字卑,未足当豪英。 岂如子之辞,铿鍠间镛笙。 淫洼俗所乐,百鸟徒嘤嘤。 杜子卷舌去,归衫翩以轻。 京东聚群盗,河北点新兵。 饥荒与愁苦,道路日以盈。 子盍引其吭,发声通下情。 上闻天子聪,次使宰相听。 何必九包禽,始能瑞尧庭。 子诗何时作,我耳久已倾。 愿以白玉琴,写之朱丝绳。
nán shān yǒu míng fèng   yīn qiě qīng
míng yǒu dào guó   chū tiān xià píng
dōng xiù   néng yín fèng huáng shēng
zuò shī bǎi piān   cháng réng duǎn xíng
xié zhī jīng   shǐ 使 zhòng ěr jīng
lái shí shàng shī táng   zài bài xiān sheng
xiān sheng shǒu qiǎn   jiào jiāo jīn
zèng zhī sān háo piān   ér làn míng
lái fǎng 访   qiú xiāng míng
wén bēi   wèi dāng háo yīng
zi zhī   kēng huáng jiān yōng shēng
yín suǒ   bǎi niǎo yīng yīng
juàn shé   guī shān piān qīng
jīng dōng qún dào   běi diǎn xīn bīng
huāng chóu   dào yíng
zi yǐn kēng   shēng tōng xià qíng
shàng wén tiān cōng   shǐ 使 zǎi xiàng tīng
jiǔ bāo qín   shǐ néng ruì yáo tíng
zi shī shí zuò   ěr jiǔ qīng
yuàn bái qín   xiě zhī zhū shéng