赠段万顷

宋代 晁补之
美人窈窕家南国,可与副笄亲黍稷。 平生寂莫凤将雏,惭愧木桃犹报璧。 石城三桨为谁催,万里清江凌不测。 王门酒肉傲胜诡,岂有邹阳仍下客。 危词欲洗大夫冤,千载独怀吾祖贤。 不量腹小文籍博,颇似井蜺轻饮川。 丈夫趣舍无南北,情亲非为墙屋连。 子真正用卧谷口,乃有高名諠日边。 胸中傀磊契何所,自笑柴愚得参鲁。 借令好问忘足茧,狐腋岂堪黄犬补。 吾身栎社真寄耳,趣取无用安足数。 无心俎几彘盘辱,拳曲不羞人厌睹。 土山出火石为融,羲和当午车隆隆。 通渠束带过者寡,乃独葛巾终日同。 倾囷倒廪用饷我,我为牙羽陈编锺。 蝉声入耳廪节改,别我整骖无愧容。
měi rén yǎo tiǎo jiā nán guó   qīn shǔ
píng shēng fèng jiāng chú   cán kuì táo yóu bào
shí chéng sān jiǎng wèi shuí cuī   wàn qīng jiāng líng
wáng mén jiǔ ròu ào shèng guǐ   yǒu zōu yáng réng xià
wēi dài yuān   qiān zǎi huái 怀 xián
liàng xiǎo wén   shì jǐng qīng yǐn chuān
zhàng shè nán běi   qíng qīn fēi wéi qiáng lián
zhēn zhèng yòng kǒu   nǎi yǒu gāo míng xuān biān
xiōng zhōng guī lěi suǒ   xiào chái cān
jiè lìng hǎo wèn wàng jiǎn   kān huáng quǎn
shēn shè zhēn ěr   yòng ān shù
xīn zhì pán   quán xiū rén yàn
shān chū huǒ shí wèi róng   dāng chē lóng lóng
tōng shù dài guò zhě guǎ   nǎi jīn zhōng tóng
qīng qūn dào lǐn yòng xiǎng   wèi chén biān zhōng
chán shēng ěr lǐn jié gǎi   bié zhěng cān kuì róng