赠定轩游季升

宋代 姚勉
海风吹潮浊如泥,咫尺不辨鱼与龟。 秋潭表里冰镜净,下瞰直可茎须眉。 乃知有万不齐物,心到定处皆能窥。 君心久矣波不起,天地不逃圆镜里。 胸中玲珑列星宿,眼底远近佳山水。 人言君脚踏四方,不知君閒谓君忙。 寒炉曾与话清夜,始觉牖户虚生光。 我生之日直南斗,逢人得骂不脱口。 而今只把定眼看,得失空花总何有。 但愁国事纷披猖,举棋不定观惊旁。
hǎi fēng chuī cháo zhuó   zhǐ chǐ biàn guī  
qiū tán biǎo bīng jìng jìng   xià kàn zhí jīng méi  
nǎi zhī yǒu wàn   xīn dào dìng chǔ jiē néng kuī  
jūn xīn jiǔ   tiān táo yuán jìng  
xiōng zhōng líng lóng liè xīng xiù 宿   yǎn yuǎn jìn jiā shān shuǐ  
rén yán jūn jiǎo fāng   zhī jūn xián wèi jūn máng  
hán céng huà qīng   shǐ jué yǒu shēng guāng  
shēng zhī zhí nán dòu   féng rén tuō kǒu  
ér jīn zhǐ dìng yǎn kàn   shī kōng huā zǒng yǒu  
dàn chóu guó shì fēn chāng   dìng guān jīng páng