赠答彦文相过之什

金朝 元德明
剥啄谁叩门,开门得吾友。握手一大笑,慰我离群久。 之子富才具,事业可力取。瞻望青松姿,衰迟愧蒲柳。 金闺满鸳鹭,什伯自为偶。寂莫林野人,过从但邻叟。 盘餐无兼味,笋蕨才适口。穷达俱偶然,相逢且杯酒。
zhuó shuí kòu mén   kāi mén yǒu shǒu xiào wèi   qún jiǔ    
zhī cái   shì zhān wàng qīng sōng shuāi 姿   chí kuì liǔ    
jīn guī mǎn yuān   shí bǎi wèi ǒu lín rén guò   cóng dàn lín sǒu    
pán cān jiān wèi   sǔn jué cái shì kǒu qióng ǒu rán xiāng   féng qiě bēi jiǔ