赠道者

唐代 朱庆馀
独住神仙境,门当瀑布开。地多临水石,行不惹尘埃。 风起松花散,琴鸣鹤翅回。还归九天上,时有故人来。
zhù shén xiān jìng   mén dāng kāi duō lín shuǐ shí   xíng chén āi
fēng sōng huā sàn   qín míng chì huí hái guī jiǔ tiān shàng   shí yǒu rén lái