赠道人

唐代 曹松
住山因以福为庭,便向山中隐姓名。阆苑驾将雕羽去, 洞天赢得绿毛生。日边肠胃餐霞火,月里肌肤饮露英。 顾我从来断浮浊,拟驱鸡犬上三清。
zhù shān yīn wèi tíng   biàn 便 xiàng shān zhōng yǐn xìng míng làng yuàn jià jiāng diāo  
dòng tiān yíng de 绿 máo shēng biān cháng wèi cān xiá huǒ   yuè yǐn yīng
cóng lái duàn zhuó   quǎn shàng sān qīng