赠戴嗣良歌时罢洪府监兵过广陵为东坡公出所

宋代 晁补之
三郎少日如乳虎,代父搏贼惊山东。 硬弓长箭取官职,自说九战皆先锋。 将军拳勇馈不继,痛惜灵武奇谋空。 城头揶揄下俛走,壮士志屈羞填胸。 平生山西踏霜雪,洪府下湿号儿童。 闻名未识二十载,初见长揖东坡公。 锐头短后凛八尺,气似饮井垂檐虹。 只令不语当阵立,望见已是千夫雄。 往年身夺五刀剑,名玉所擐犀札同。 晨朝携来一府看,窃指私语惊庭中。 红妆拥坐花照酒,青萍拔鞘堂生风。 螺旋铓锷波起脊,白蛟双挟三苍龙。 试人一缕立褫魄,戏客三招森动容。 东坡喜为出好砺,洮鸭绿石如坚铜。 收藏入匣人意定,蛾眉稍进琉璃锺。 太平君子尚小毖,戒惧邾小毋荓蜂。 舞干两阶庶可睹,跳空七剑今何庸。 我为苏公起扬觯,雅歌缓带聊堪同。 从公请砺归作砚,闻公尝谏求边功。
sān láng shǎo   dài zéi jīng shān dōng
yìng gōng cháng jiàn guān zhí   shuō jiǔ zhàn jiē xiān fēng
jiāng jūn quán yǒng kuì   tòng líng móu kōng
chéng tóu xià zǒu   zhuàng shì zhì xiū tián xiōng
píng shēng shān 西 shuāng xuě   hóng xià shī 湿 hào ér tóng
wén míng wèi shí èr shí zài   chū jiàn cháng dōng gōng
ruì tóu duǎn hòu lǐn chǐ   shì yǐn jǐng chuí yán hóng
zhǐ lìng dāng zhèn   wàng jiàn shì qiān xióng
wǎng nián shēn duó dāo jiàn   míng suǒ huàn zhá tóng
chén cháo xié lái kàn   qiè zhǐ jīng tíng zhōng
hóng zhuāng yōng zuò huā zhào jiǔ   qīng píng qiào táng shēng fēng
luó xuán máng è   bái jiāo shuāng xié sān cāng lóng
shì rén chǐ   sān zhāo sēn dòng róng
dōng wèi chū hǎo   táo 绿 shí jiān tóng
shōu cáng xiá rén dìng   é méi shāo jìn liú li zhōng
tài píng jūn zi shàng xiǎo   jiè zhū xiǎo píng fēng
gàn liǎng jiē shù   tiào kōng jiàn jīn yōng
wèi gōng yáng zhì   huǎn dài liáo kān tóng
cóng gōng qǐng guī zuò yàn   wén gōng cháng jiàn qiú biān gōng