赠崔立之评事

唐代 韩愈
崔侯文章苦捷敏,高浪驾天输不尽。曾从关外来上都, 随身卷轴车连轸。朝为百赋犹郁怒,暮作千诗转遒紧。 摇毫掷简自不供,顷刻青红浮海蜃。才豪气猛易语言, 往往蛟螭杂蝼蚓。知音自古称难遇,世俗乍见那妨哂。 勿嫌法官未登朝,犹胜赤尉长趋尹。时命虽乖心转壮, 技能虚富家逾窘。念昔尘埃两相逢,争名龃龉持矛楯。 子时专场夸觜距,余始张军严韅靷。尔来但欲保封疆, 莫学庞涓怯孙膑。窜逐新归厌闻闹,齿发早衰嗟可闵。 频蒙怨句刺弃遗,岂有闲官敢推引。深藏箧笥时一发, 戢戢已多如束笋。可怜无益费精神,有似黄金掷虚牝。 当今圣人求侍从,拔擢杞梓收楛箘。东马严徐已奋飞, 枚皋即召穷且忍。复闻王师西讨蜀,霜风冽冽摧朝菌。 走章驰檄在得贤,燕雀纷拏要鹰隼。窃料二途必处一, 岂比恒人长蠢蠢。劝君韬养待征招,不用雕琢愁肝肾。 墙根菊花好沽酒,钱帛纵空衣可准。晖晖檐日暖且鲜, 摵摵井梧疏更殒。高士例须怜曲蘖,丈夫终莫生畦畛。 能来取醉任喧呼,死后贤愚俱泯泯。
cuī hóu wén zhāng jié mǐn   gāo làng jià tiān shū jìn céng cóng guān wài lái shàng  
suí shēn juàn zhóu chē lián zhěn cháo wèi bǎi yóu   zuò qiān shī zhuǎn qiú jǐn
yáo háo zhì jiǎn gōng   qǐng qīng hóng hǎi shèn cái háo měng yán  
wǎng wǎng jiāo chī lóu yǐn zhī yīn chēng nán   shì zhà jiàn fáng shěn
xián guān wèi dēng cháo   yóu shèng chì wèi zhǎng yǐn shí mìng suī guāi xīn zhuǎn zhuàng  
néng jiā jiǒng niàn chén āi liǎng xiāng féng   zhēng míng chí máo dùn
shí zhuān chǎng kuā   shǐ zhāng jūn yán xiǎn yǐn ěr lái dàn bǎo fēng jiāng  
xué páng juān qiè sūn bìn cuàn zhú xīn guī yàn wén nào   chǐ 齿 zǎo shuāi jiē mǐn
pín méng yuàn   yǒu xián guān gǎn tuī yǐn shēn cáng qiè shí  
duō shù sǔn lián fèi jīng shén   yǒu huáng jīn zhì pìn
dāng jīn shèng rén qiú shì cóng   zhuó shōu jùn dōng yán fèn fēi  
méi gāo zhào qióng qiě rěn wén wáng shī 西 tǎo shǔ   shuāng fēng liè liè cuī zhāo jūn
zǒu zhāng chí zài de xián   yàn què fēn yào yīng sǔn qiè liào èr chù  
héng rén zhǎng chǔn chǔn quàn jūn tāo yǎng dài zhēng zhāo   yòng diāo zhuó chóu gān shèn
qiáng gēn huā hǎo jiǔ   qián zòng kōng zhǔn huī huī yán nuǎn qiě xiān  
shè shè jǐng shū gèng yǔn gāo shì lián niè   zhàng zhōng shēng zhěn
néng lái zuì rèn xuān   hòu xián mǐn mǐn