赠从弟南平太守之遥其一

唐代 李白
少年不得意,落魄无安居。愿随任公子,欲钓吞舟鱼。 常时饮酒逐风景,壮心遂与功名疏。兰生谷底人不锄, 云在高山空卷舒。汉家天子驰驷马,赤军蜀道迎相如。 天门九重谒圣人,龙颜一解四海春。彤庭左右呼万岁, 拜贺明主收沉沦。翰林秉笔回英眄,麟阁峥嵘谁可见。 承恩初入银台门,著书独在金銮殿。龙钩雕镫白玉鞍, 象床绮席黄金盘。当时笑我微贱者,却来请谒为交欢。 一朝谢病游江海,畴昔相知几人在。前门长揖后门关, 今日结交明日改。爱君山岳心不移,随君云雾迷所为。 梦得池塘生春草,使我长价登楼诗。别后遥传临海作, 可见羊何共和之。
shào nián   luò ān yuàn suí rèn gōng   diào tūn zhōu
cháng shí yǐn jiǔ zhú fēng jǐng   zhuàng xīn suì gōng míng shū lán shēng rén chú  
yún zài gāo shān kōng juǎn shū hàn jiā tiān chí   chì jūn shǔ dào yíng xiàng
tiān mén jiǔ zhòng shèng rén   lóng yán jiě hǎi chūn tóng tíng zuǒ yòu wàn suì  
bài míng zhǔ shōu chén lún hàn lín bǐng huí yīng miǎn   lín zhēng róng shuí jiàn
chéng ēn chū yín tái mén   zhù shū zài jīn luán diàn 殿 lóng gōu diāo dèng bái ān  
xiàng chuáng huáng jīn pán dāng shí xiào wēi jiàn zhě   què lái qǐng wèi jiāo huān
zhāo xiè bìng yóu jiāng hǎi   chóu xiāng zhī rén zài qián mén cháng hòu mén guān  
jīn jié jiāo míng gǎi ài jūn shān yuè xīn   suí jūn yún suǒ wéi
mèng chí táng shēng chūn cǎo   shǐ 使 zhǎng jià dēng lóu shī bié hòu yáo chuán lín hǎi zuò  
jiàn yáng gòng zhī