赠褚武良以尚书出为安东诗

魏晋 挚虞
荡荡大晋,奄有八荒。畿服既宁,守在四疆。桓桓褚侯,镇彼遐方。 变文膺武,武步龙骧。 武有七德,众鲜克举。帝用是难,训咨既普。虽有周亲,唯能是与。 大周之吉,归美于褚。 褚侯之迈,人望实大。企彼江淮,眇焉如带。智名不彰,能功斯废。 靡德而称,靡仁而赖。 济济百辟,穆穆皇朝。虽则异事,谁非同寮。出者眷之,处者恋之。 情发于中,用著斯诗。
dàng dàng jìn   yǎn yǒu huāng níng   shǒu zài jiāng huán huán chǔ hóu   zhèn xiá fāng
biàn wén yīng   lóng xiāng
yǒu   zhòng xiān yòng shì nán   xùn suī yǒu zhōu qīn   wéi néng shì
zhōu zhī   guī měi chǔ
chǔ hóu zhī mài   rén wàng shí jiāng huái   miǎo yān dài zhì míng zhāng   néng gōng fèi
ér chēng   rén ér lài
bǎi   huáng cháo suī shì   shuí fēi tóng liáo chū zhě juàn zhī   chù zhě liàn zhī
qíng zhōng   yòng zhù shī