赠持《法华经》僧

唐代 齐己
众人有口,不说是,即说非。吾师有口何所为, 莲经七轴六万九千字,日日夜夜终复始。乍吟乍讽何悠扬, 风篁古松含秋霜。但恐天龙夜叉乾闼众,pg塞虚空耳皆耸。 我闻念经功德缘,舌根可算金刚坚。他时劫火洞燃后, 神光璨璨如红莲。受持身心苟精洁,尚能使烦恼大海水枯竭。 魔王轮幢自摧折,何况更如理行如理说。
zhòng rén yǒu kǒu   shuō shì   shuō fēi shī yǒu kǒu suǒ wéi  
lián jīng zhóu liù wàn jiǔ qiān   zhōng shǐ zhà yín zhà fěng yōu yáng  
fēng huáng sōng hán qiū shuāng dàn kǒng tiān lóng chā qián zhòng     p   g pg sāi kōng ěr jiē sǒng
wén niàn jīng gōng yuán   shé gēn suàn jīn gāng jiān shí jié huǒ dòng rán hòu  
shén guāng càn càn hóng lián shòu chí shēn xīn gǒu jīng jié   shàng néng shǐ 使 fán nǎo hǎi shuǐ jié
wáng lún chuáng cuī shé   kuàng gèng xíng shuō