赠陈君景初

宋代 王安石
吾尝奇华佗,肠胃真割剖。 神膏既傅之,顷刻活残朽。 昔闻今则信,绝伎世尝有。 堂堂颍川士,察脉极渊薮。 珍丸起病瘠,鱠虫随泄呕。 挛足四五年,下针使之走。 一言傥不合,万金莫可诱。 又复能赋诗,往往吹琼玖。 卷纸夸速成,语怪若神授。 名声动京洛,踪迹晦莨莠。 相逢但长啸,遇饮辄掩口。 独醒竟何如,无乃寡俗偶。 顾非避世翁,疑是壁中叟。 安得斯人术,付之经国手。
cháng huà tuó   cháng wèi zhēn pōu
shén gāo zhī   qǐng huó cán xiǔ
wén jīn xìn   jué shì cháng yǒu
táng táng yǐng chuān shì   chá mài yuān sǒu
zhēn wán bìng   kuài chóng suí xiè ǒu
luán nián   xià zhēn shǐ 使 zhī zǒu
yán tǎng   wàn jīn yòu
yòu néng shī   wǎng wǎng chuī qióng jiǔ
juǎn zhǐ kuā chéng   guài ruò shén shòu
míng shēng dòng jīng luò   zōng huì làng yǒu
xiāng féng dàn cháng xiào   yǐn zhé yǎn kǒu
xǐng jìng   nǎi guǎ ǒu
fēi shì wēng   shì zhōng sǒu
ān rén shù   zhī jīng guó shǒu