赠城西谢知堂

宋代 白玉蟾
蓬莱山上神仙翁,道貌挺挺乔如松。 双眸炯炯黑於漆,脸边隐隐如桃红。 有时仰天笑开口,撮起崑崙归右手。 忽然虚空跌落地,不觉满腹藏星斗。 有时惊起老龙号,一口汲尽沧浪波。 打破混沌揣出骨,拈起芥子貯山河。 偃月炉中煮天地,煎炼日魄并月髓。 笑把葫芦禁鬼神,杖头挑起山和水。 栾巴噀饭飞成峰,左慈剪艾化为龙。 夏月梅花冬月电,似此伎俩问吕钟。 撮土为香犹是假,水底麒麟取作酢。 鬼神眼睛突出外,无根树下骑铁马。 工夫到处戏极时,拈弄造化如儿嬉。 大虫舌上翻筋斗,却笑金刚学画眉。 女皇要补西天竅,炼石不得羲皇笑。 秦皇凿山通四溟,汉帝掣之一长笑。 先生手持没底篮,出有入无犹不凡。 携此道术问四海,洞宾今正觅同参。 盏里绵包或聚散,火里游鱼水里雁。 黄鹤楼前大醉时,撑眼撮与钟离看。 水盆搅散五色沙,满地写出龙蛇花。 自将一盏逡巡酒,敢向人前化作茶。 笊篱里面一条路,透入青霄云外去。 十字街头开铺席,翻手覆手成云雨。 如今天下觅无人,似君道术真入神。 踏遍江湖今几春,都来一个云水身。
péng lái shān shàng shén xiān wēng   dào mào tǐng tǐng qiáo sōng
shuāng móu jiǒng jiǒng hēi   liǎn biān yǐn yǐn táo hóng
yǒu shí yǎng tiān xiào kāi kǒu   cuō kūn lún guī yòu shǒu
rán kōng diē luò   jué mǎn cáng xīng dǒu
yǒu shí jīng lǎo lóng hào   kǒu jǐn cāng làng
hùn dùn chuāi chū   niān jiè zhù shān
yǎn yuè zhōng zhǔ tiān   jiān liàn bìng yuè suǐ
xiào jìn guǐ shén   zhàng tóu tiǎo shān shuǐ
luán xùn fàn fēi chéng fēng   zuǒ jiǎn ài huà wèi lóng
xià yuè méi huā dōng yuè diàn   shì liǎng wèn zhōng
cuō wèi xiāng yóu shì jiǎ   shuǐ lín zuò
guǐ shén yǎn jing chū wài   gēn shù xià tiě
gōng dào chù shí   niān nòng zào huà ér
chóng shé shàng fān jīn dǒu   què xiào jīn gāng xué huà méi
huáng yào 西 tiān qiào   liàn shí huáng xiào
qín huáng záo shān tōng míng   hàn chè zhī cháng xiào
xiān sheng shǒu chí méi lán   chū yǒu yóu fán
xié dào shù wèn hǎi   dòng bīn jīn zhèng tóng cān
zhǎn mián bāo huò sàn   huǒ yóu shuǐ yàn
huáng lóu qián zuì shí   chēng yǎn cuō zhōng kàn
shuǐ pén jiǎo sàn shā   mǎn xiě chū lóng shé huā
jiāng zhǎn qūn xún jiǔ   gǎn xiàng rén qián huà zuò chá
zhào li miàn tiáo   tòu qīng xiāo yún wài
shí jiē tóu kāi   fān shǒu shǒu chéng yún
jīn tiān xià rén   shì jūn dào shù zhēn shén
biàn jiāng jīn chūn   dōu lái yún shuǐ shēn