赠曾桑中弹琴

宋代 王之道
春寒沍连冬,春雪深数尺。 千门拥琼瑰,跬步燕越隔。 朝来有情意,淡日透云隙。 殷勤贵公子,访我跨龙脊。 登堂笑不休,为言督诗责。 君尝许我诗,挽仰岁三易。 至今犹未偿,无乃言遂食。 我老苦健忘,百不记六七。 公子诚有意,何吝话畴昔。 昔也君过我,我方事琴历。 尝为阳春弄,次第长短侧。 君乎钟子期,此举不轻掷。 闻之思茫然,彷佛见擘趯。 我有朱丝弦,尘埃久侵蚀。 试烦一再鼓,助我毛颖力。 公子不我拒,抱琴枕双膝。 须臾扣商弦,当春变秋律。 凉风着草木,离离尽成实。 我贫人不知,陋巷家四壁。 何幸空乏中,登此黍与稷。 但恐时令乖,疮痍至生疾。 公子其反是,叩角夹钟激。 不然总四弦,命宫以调适。 坐令景风与庆云,为福为祥遍方国。
chūn hán lián dōng   chūn xuě shēn shù chǐ
qiān mén yōng qióng guī   kuǐ yàn yuè
zhāo lái yǒu qíng   dàn tòu yún
yīn qín guì gōng   fǎng 访 kuà lóng
dēng táng xiào xiū   wéi yán shī
jūn cháng shī   wǎn yǎng suì sān
zhì jīn yóu wèi cháng   nǎi yán suì shí
lǎo jiàn wàng   bǎi liù
gōng chéng yǒu   lìn huà chóu
jūn guò   fāng shì qín
cháng wèi yáng chūn nòng   cháng duǎn
jūn zhōng   qīng zhì
wén zhī máng rán   páng jiàn bāi
yǒu zhū xián   chén āi jiǔ qīn shí
shì fán zài   zhù máo yǐng
gōng   bào qín zhěn shuāng
kòu shāng xián   dāng chūn biàn qiū
liáng fēng zhe cǎo   jǐn chéng shí
pín rén zhī   lòu xiàng jiā
xìng kōng zhōng   dēng shǔ
dàn kǒng shí lìng guāi   chuāng zhì shēng
gōng fǎn shì   kòu jiǎo jiā zhōng
rán zǒng xián   mìng gōng tiáo shì
zuò lìng jǐng fēng qìng yún   wèi wèi xiáng biàn fāng guó