赠曹广文德览

清代 戴梓
谁谓广文官不大,笔锋动处邀龙驾。列卿宰相作房官,天子亲临定高下。 一等高标者谁氏,辽海东头曹贡士。国门高挂震金台,纸价忽然腾锦韨。 吁嗟曹子真奇英,平昔文章羞自鸣。一朝身登庙廷上,韩潮苏海流纵横。 亲缮一篇远寄我,开缄朗读清风生。恩纶颁出欲留贤,贡士辞尊竟不然。 一官飘然古魏国,吟花坐月开青毡。衙前问字日复日,多士注壑如流泉。 老妻辞世子嗣缺,闻道名姝有倾国。香车款聘为细君,玉蚌祥光张凤翼。 绡帏春得宁馨儿,秋水为神玉为骨。我虽不及亲试啼,遥知已是岩廊客。 回顾应笑乃翁官,何事寒毡劳役役。
shuí wèi guǎng 广 wén guān   fēng dòng chù yāo lóng jià liè qīng zǎi xiàng zuō fáng guān   tiān qīn lín dìng gāo xià
děng gāo biāo zhě shuí shì   liáo hǎi dōng tóu cáo gòng shì guó mén gāo guà zhèn jīn tái   zhǐ jià rán téng jǐn
jiē cáo zhēn yīng   píng wén zhāng xiū míng zhāo shēn dēng miào tíng shàng   hán cháo hǎi liú zòng héng
qīn shàn piān yuǎn   kāi jiān lǎng qīng fēng shēng ēn lún bān chū liú xián   gòng shì zūn jìng rán
guān piāo rán wèi guó   yín huā zuò yuè kāi qīng zhān qián wèn   duō shì zhù liú quán
lǎo shì quē   wén dào míng shū yǒu qīng guó xiāng chē kuǎn pìn wèi jūn   bàng xiáng guāng zhāng fèng
xiāo wéi chūn níng xīn ér   qiū shuǐ wèi shén wèi suī qīn shì   yáo zhī shì yán láng
huí yīng xiào nǎi wēng guān   shì hán zhān láo