赠笔工吴升

宋代 赵孟坚
兰台上狸毛,山谷爱鸡距。 物胜因人成,雅掣传自古。 风流渡江初,笔翰犹朴鲁。 曾窥上方制,遗范典刑具。 寸簪束万颖,赡足饱霜兔。 丰融沛行墨,充实自妍富。 行间得茂密,夫岂窘尺度。 浇浮自趋薄,羸劣丑毕露。 清快夸钩心,节括号钗股。 纤纤铦甚锥,祗便庸书伍。 杀锋出光芒,苗枯旱无雨。 龌龊痴冻蝇,安能劂石怒。 尔来邈东嘉,法则自谁祖。 宛见昔制衣,齐力万毫努。 吾欲标诸人,示滋明取与。 斲雕还反朴,淳风招已去。 春苗异芦笋,广袖谬纤组。 谁能一羽力,回彼滔滔注。 百尔今已然,岂但於笔故。
lán tái shàng máo   shān ài  
shèng yīn rén chéng   chè chuán  
fēng liú jiāng chū   hàn yóu piáo  
céng kuī shàng fāng zhì   fàn diǎn xíng  
cùn zān shù wàn yǐng   shàn bǎo shuāng  
fēng róng pèi xíng   chōng shí yán  
háng jiān mào   jiǒng chǐ  
jiāo báo   léi liè chǒu  
qīng kuài kuā gōu xīn   jié kuò hào chāi  
xiān xiān xiān shén zhuī   zhī biàn 便 yōng shū  
shā fēng chū guāng máng   miáo hàn  
chuò chī dòng yíng   ān néng jué shí  
ěr lái miǎo dōng jiā   shuí  
wǎn jiàn zhì   wàn háo  
biāo zhū rén   shì míng  
zhuó diāo hái fǎn piáo   chún fēng zhāo  
chūn miáo sǔn   guǎng 广 xiù miù xiān  
shuí néng   huí tāo tāo zhù  
bǎi ěr jīn rán   dàn