赠笔工陆继翁

明代 曾棨
吴兴笔工陆文宝,制作不与常人同。 自然入手造神妙,所以举世称良工。 有时盘礴坐轩中,石盘水清如镜中。 空山老兔脱毛骨,简拔精锐披蒙茸。 平原霜气在毫末,水面犹觉吹秋风。 制成进入蓬莱宫,紫花彤管飞晴虹。 九重清燕发宸翰,五色绚烂皆成龙。 国初以来称绝艺,光价自此垂无穷。 惜哉文宝久已死,尚有家法传继翁。 我时得之一挥洒,落纸欲挫词场锋。 枣心兰蕊动光彩,栗尾鸡距争奇雄。 朅来簪此扈仙跸,欲补造化难为功。 梦中无人授五色,安得锦绣蟠心胸。 闲来书空不成字,纵有篆刻惭雕虫。 幸今太平重文学,玉堂金马多奇逢。 莫言盛世少知己,为我寄谢管城公。
xīng gōng wén bǎo   zhì zuò cháng rén tóng  
rán shǒu zào shén miào   suǒ shì chēng liáng gōng  
yǒu shí pán zuò xuān zhōng   shí pán shuǐ qīng jìng zhōng  
kōng shān lǎo tuō máo   jiǎn jīng ruì méng róng  
píng yuán shuāng zài háo   shuǐ miàn yóu jué chuī qiū fēng  
zhì chéng jìn péng lái gōng   huā tóng guǎn fēi qíng hóng  
jiǔ zhòng qīng yàn chén hàn   xuàn làn jiē chéng lóng  
guó chū lái chēng jué   guāng jià chuí qióng  
zāi wén bǎo jiǔ   shàng yǒu jiā chuán wēng  
shí zhī huī   luò zhǐ cuò chǎng fēng  
zǎo xīn lán ruǐ dòng guāng cǎi   wěi zhēng xióng  
qiè lái zān xiān   zào huà nán wéi gōng  
mèng zhōng rén shòu   ān jǐn xiù pán xīn xiōng  
xián lái shū kōng chéng   zòng yǒu zhuàn cán diāo chóng  
xìng jīn tài píng chóng wén xué   táng jīn duō féng  
yán shèng shì shǎo zhī   wèi xiè guǎn chéng gōng