赠别元十八协律六首

唐代 韩愈
知识久去眼,吾行其既远。瞢瞢莫訾省,默默但寝饭。 子兮何为者,冠珮立宪宪。何氏之从学,兰蕙已满畹。 于何玩其光,以至岁向晚。治惟尚和同,无俟于謇謇。 或师绝学贤,不以艺自挽。子兮独如何,能自媚婉娩。 金石出声音,宫室发关楗。何人识章甫,而知骏蹄踠. 惜乎吾无居,不得留息偃。临当背面时,裁诗示缱绻。 英英桂林伯,实惟文武特。远劳从事贤,来吊逐臣色。 南裔多山海,道里屡纡直。风波无程期,所忧动不测。 子行诚艰难,我去未穷极。临别且何言,有泪不可拭。 吾友柳子厚,其人艺且贤。吾未识子时,已览赠子篇。 寤寐想风采,于今已三年。不意流窜路,旬日同食眠。 所闻昔已多,所得今过前。如何又须别,使我抱悁悁。 势要情所重,排斥则埃尘。骨肉未免然,又况四海人。 嶷嶷桂林伯,矫矫义勇身。生平所未识,待我逾交亲。 遗我数幅书,继以药物珍。药物防瘴疠,书劝养形神。 不知四罪地,岂有再起辰。穷途致感激,肝胆还轮囷。 读书患不多,思义患不明。患足已不学,既学患不行。 子今四美具,实大华亦荣。王官不可阙,未宜后诸生。 嗟我摈南海,无由助飞鸣。 寄书龙城守,君骥何时秣。峡山逢飓风,雷电助撞捽。 乘潮簸扶胥,近岸指一发。两岩虽云牢,水石互飞发。 屯门虽云高,亦映波浪没。余罪不足惜,子生未宜忽。 胡为不忍别,感谢情至骨。
zhī shí jiǔ yǎn   xíng yuǎn méng méng shěng   dàn qǐn fàn
wéi zhě   guān pèi xiàn xiàn shì zhī cóng xué   lán huì mǎn wǎn
wán guāng   zhì suì xiàng wǎn zhì wéi shàng tóng   jiǎn jiǎn
huò shī jué xué xián   wǎn   néng mèi wǎn wǎn
jīn shí chū shēng yīn   gōng shì guān jiàn rén shí zhāng   ér zhī jùn wǎn   .
  liú yǎn lín dāng bèi miàn shí   cái shī shì qiǎn quǎn
yīng yīng guì lín   shí wéi wén yuǎn láo cóng shì xián   lái diào zhú chén
nán duō shān hǎi   dào zhí fēng chéng   suǒ yōu dòng
zi xíng chéng jiān nán   wèi qióng lín bié qiě yán   yǒu lèi shì
yǒu liǔ zi hòu   rén qiě xián wèi shí shí   lǎn zèng zi piān
mèi xiǎng fēng cǎi   jīn sān nián liú cuàn   xún tóng shí mián
suǒ wén duō   suǒ de jīn guò qián yòu bié   shǐ 使 bào yuān yuān
shì yào qíng suǒ zhòng   pái chì āi chén ròu wèi miǎn rán   yòu kuàng hǎi rén
guì lín   jiǎo jiǎo yǒng shēn shēng píng suǒ wèi shí   dài jiāo qīn
shù shū   yào zhēn yào fáng zhàng   shū quàn yǎng xíng shén
zhī zuì   yǒu zài chén qióng zhì gǎn   gān dǎn hái lún qūn
shū huàn duō   huàn míng huàn xué   xué huàn xíng
zi jīn měi   shí huá róng wáng guān quē   wèi hòu zhū shēng
jiē bìn nán hǎi   yóu zhù fēi míng
shū lóng chéng shǒu   jūn shí xiá shān féng fēng   léi diàn zhù zhuàng zuó
chéng cháo   jìn àn zhǐ liǎng yán suī yún láo   shuǐ shí fēi
tún mén suī yún gāo   yìng làng méi zuì   zi shēng wèi
wéi rěn bié   gǎn xiè qíng zhì