赠别营妓卿卿

唐代 油蔚
怜君无那是多情,枕上相看直到明。日照绿窗人去住, 鸦啼红粉泪纵横。愁肠只向金闺断,白发应从玉塞生。 为报花时少惆怅,此生终不负卿卿。
lián jūn shi duō qíng   zhěn shàng xiàng kàn zhí dào míng zhào 绿 chuāng rén zhù  
hóng fěn lèi zòng héng chóu cháng zhǐ xiàng jīn guī duàn   bái yìng cóng sāi shēng
wèi bào huā shí shǎo chóu chàng   shēng zhōng qīng qīng